Bắc Tống Phong Lưu

Chương 1024-2: Chấn chỉnh quân Đông Nam (2)


Thứ hai ngày lâm triều lên, Tần Cối hồi báo chi tiết lại một lần những thu hoạch ở Giang Nam, bởi vì Hàn Thế Trung là võ tướng, hơn nữa địa vị không cao, không có tư cách nhập điện, chỉ có thể đứng ngoài cửa đợi thưởng. Tống Huy Tông nghe xong, đầu tiên là hung hăng phê bình đối với đám tham quan ô lại này, lại thao thao bất tuyệt giáo dục quần thần một phen, kế tiếp chính là luận công ban thưởng.
Nhưng, lúc này Tần Cối vô cùng khiêm tốn giao hết công lao cho Trịnh Dật và Bạch Thiển Dạ, Bạch Thiển Dạ là một nữ tử, công lao của nàng dĩ nhiên tính vào đầu Bạch gia, Bạch Thì Trung thấy Tống Huy Tông khen ngợi Bạch Thiển Dạ, trong lòng hết sức vui mừng. Trịnh gia đương nhiên cũng dương dương đắc ý.
Mà các đại thần còn lại cũng đều rối rít xuất hiện khen ngợi Trịnh Dật, Bạch Thiển Dạ, cài gì mà trong gia đình hổ không có chó, anh hùng không thua đấng màyrâu, có ý là mờ nhạt đi công lao của Tần Cối, mà thật ra Lý Kỳ ở giữa cũng tự nguyện chịu thiệt.
Vì thế, đến cuối cùng, Tần Cối cũng được thưởng một chút, chức quan vẫn không có gì thay đổi, vẫn ở cục thương vụ phụ giúp Lý Kỳ, y như thế, Hàn Thế Trung càng không cần phải nói.
Lúc này, Lý Kỳ bỗng nhiên đứng dậy, hành lễ nói:
– Khởi bẩm Hoàng thượng, vi thần có bản thượng tấu.
Những đại thần kia vừa thấy Lý Kỳ, trong lòng rùng mình.
Tống Huy Tông nói:
– Ái khanh có chuyện gì thượng tấu?Lý Kỳ nói:
– Là như vậy, từ sau khi Hàn tướng quân quay về, thương nhân kinh thành đều vào Thương vụ cục, tỏ ý lo lắng.
Tống Huy Tông ồ một tiếng, nói:
– Cái này thật kì lạ, Hàn ái khanh hồi kinh có liên quan gì đến bọn họ?
Lý Kỳ nói:
– Trước đây vi thần cũng cảm thấy kinh ngạc, hỏi thăm, mới hiểu ra, hóa ra bọn họ đối với an toàn của tài sản tính mạng của mình lo lắng. Bọn họ đều cho rằng, Giang Nam sở dĩ xuất hiện nhiều tặc tử Phương Lạp, cường đạo, đạo tặc, nguyên nhân sâu xa vẫn là do quân đội Giang Nam vô dụng, vì vậy bọn họ khẩn cầu vi thần tấu lên triều đình, phái Tây quân đi đóng quân ở Giang Nam, bảo vệ bọn họ.- Buồn cười.
Tống Mặc Tuyền lập tức đứng dậy, nói:
– Quân Tây là trấn thủ cho biên giới Tây Bắc Đại Tống ta, sao có thể chạy tới bảo vệ bọn thương nhân này, đây không phải là đầu xuống đất, cật lên trời sao.
Lý Kỳ lập tức nói:
– Tống học sĩ nói có lý, ta cũng nói như vậy với bọn họ, nhưng bọn họ lại nói, an toàn cơ bản nhất đều không thể đảm bảo, sau này mua bán làm sao làm được. Ta suy nghĩ, cũng thấy đúng, Hàn tướng quân mới dẫn bao nhiêu quân mã, về Giang Nam vài ngày, quét dọn cường đạo khiến nhiều người nhìn nghẹn họng nhìn trân trối, bởi vậy có thể thấy quân đóng ở Giang Nam rất yểu, cường đạo này quy mô tuy nhỏ, nhưng đối với thương nhân mà nói, cũng gọi là nguy hiểm, tiền người ta cực khổ buôn bán cả đời, vèo một cái, liền biến mất sạch sẽ, thậm chí cả mạng cũng suýt mất,đây cũng quá mạo hiểm.
Tống Mặc Tuyền nói:
– Hiện giờ đã tận trừ cường đạo, bọn họ còn gì lo lắng?
Lý Kỳ cười nói:
– Có câu là, lửa đồng thiêu cháy cỏ không hết, gió xuân thổi tới lại hồi sinh. Quân Đông Nam vô năng như thế, cường đạo khó tránh khỏi tro tàn lại bốc cháy, nhớ cuộc khởi nghĩa Phương Lạp ngày đó, lúc bắt đầu cũng không hùng mạnh, chỉ là một đám ô hợp, cũng chính vì quân đội địa phương vô năng, đánh nhanh thua nhanh, lỗ hổng này càng ngày càng lớn, cho tới cuối cùng, quận vương Quảng Dương xuất mã, mới có thể dẹp loạn. Cường đạo Giang Nam vì sao ngang ngược như vậy, còn không phải là quan phủ, quân đội địa phương vô năng, ngươi nhìn cường đạo Tây Bắc mà dám mạo hiểm đối đầu sao? Nếu là ngươi, ngươi sẽ tin tưởng loại quân này không?Tống Huy Tông lập tức gật đầu, nói:
– Ái khanh nói rất có lý.
Quần thần đều sửng sốt, nhưng lập tức hiểu ra, cho tới hôm nay, mọi người đều đem cuộc khởi nghĩa Phương Lạp quy tội lên đầu Tống Huy Tông, là do đá hoa cương của ông tạo thành, hiện giờ Lý Kỳ nói những lời này, đều đổ hết tội danh lên đầu quân đóng ở Giang Nam, Tống Huy Tông chắc chắn sẽ nhân cơ hội này vì mình sửa lại án sai.
Ngô Mẫn đứng ra nói:
– Tuy nói như thế, nhưng cũng không thể phái quân Tây đi. Hoàng thượng, quyết định này không được ạ!
Tống Huy Tông lại gật đầu nói:- Đúng vậy, phái quân Tây đi là không thể được, Lý Kỳ, ngươi còn cách nào khác không?
Tần Cối nghe xong buồn cười, Lý Kỳ chỉ nói vài câu, toàn bộ quần thần đã rơi vào bẫy hắn.
Lý Kỳ ra vẻ trầm ngâm một lúc, nói:
– Hoàng thượng, chuyện này rất khó, Giang Nam lại là mạch máu kinh tế của Đại Tống ta, không thể xuất hiện thêm một Phương Lạp nữa, nhất định phải đảm bảo an toàn, như vậy kinh tế mới có thể phát triển.
Thái Kinh đột nhiên đứng ra nói:
– Hoàng thượng, lão thần cho rằng, chỉ cần một người, là có thể bảo vệ Giang Nam mà không lo gì.Tống Huy Tông nói:
– Ái khanh mau nói đi.
Thái Kinh nói:
– Chính là người lần này tới Giang Nam Hàn Thế Trung, Hàn tướng quân. Theo lời của Tần phó kinh tế sử, lần này Hàn Thế Trung dẹp yên vô số cường đạo, uy chấn Giang Nam, nếu để Hàn Tướng quân trấn giữ Giang Nam, cường đạo nhất định nghe xong đã sợ mất mật, làm sao còn dám gây sóng gió.
Rất ăn ý nha! Lý Kỳ vội vàng nói:
– Thái sư nói rất đúng, nhưng chỉ dựa vào một mình Hàn tướng quân chưa đủ, vi thần cho rằng triều đình lúc này phải chỉnh đốn nghiêm khắc quân Đông Nam, thế mới có thể ngăn chặn sự xuất hiện của Phương Lạp kế tiếp.Hoàng Tín Nhân lập tức đứng ra nói:
– Kinh tế sử, ngươi nói thì dễ lắm, nhưng hiện giờ ngân khố quốc gia cũng không đủ cho ngươi chấn chỉnh quân Đông Nam.
Lý Kỳ cười nói:
– Diêm thiết sử, ngươi quá khiêm nhường rồi, tài chính Tam ti các ngươi vừa mới thêm được mấy trăm bạc triệu, đảo mắt liền nói không có tiền, chẳng lẽ
Hoàng Tín Nhân nói:
– Ngươi có ý gì?
– Không có ý gì cả. Lý Kỳ ha ha cười, thầm nghĩ, ta muốn hù cũng hù chết ngươi. Chuyển sang đề tài khác, nói:- Kỳ thật chỉnh đốn quân đội, không nhất định tốn nhiều tiền tài, về quân đội Giang Nam bên kia, ta cũng biết một chút, đại đa số đều do Sương binh tạo thành, nhìn quy mô thì rất khả quan, nhưng kì thật không thể trọng dụng được, có giữ lại cũng không dùng gì được. Vừa đúng lúc, Giang Nam đang xây dựng lại kinh tế, cần rất nhiều nhân lực, mà Phương Lạp làm loạn, làm người chết và bị thương vô số, làm cho người dân Giang Nam rất căng thẳng, vi thần nghĩ, triều đình trước khi đi chấn chỉnh bọn cám bã này, nên dẫn một số binh lính tuổi già làm nông nghiệp hoặc buôn bán, cho bọn họ đi khai hoang đất, xây dựng nhà xưởng, huyện luyện cường độ cao lại những binh lính còn lại, tạo thành một đội tinh nhuệ, cứ như vậy, triều đình giảm bớt kẻ vô dụng, nhiều thêm một đội quân thiện chiến có thể thay Đại Tống ta chấn thủ biên cương, cớ sao lại không làm. Hơn nữa Đại Tống ta hiện giờ đang có sách lược ngoại giao với Đại Lý, Nam Ngô và các nước phía nam, ta nghĩ Giang Nam nhất định phải có một đội quân, hải quân, lục quân, thủy quân thiện chiến giống như quân Tây.Triệu Hoàn chắp tay thi lễ nói:
– Nhi thần tán thành, tai ương và nhiễu loạn của Đại Tống ta, đa số xuất phát từ Giang Nam, nếu có cường quân trấn thủ, thì có thể nhân lúc tặc tử phản loạn đang rục rịch, bóp chết từ trong trứng nước.
Đám người Thái Kinh, Cao Cầu cũng nhanh chóng chạy ra tán thành. Bọn họ đều chuẩn bị thi triển kế hoạch lớn ở Giang Nam, mà phản loạn Giang Nam thường xuyên cướp tài liệu giảng dạy của bọn họ, ủng hộ dân chúng tạo phản, nếu muốn cướp, mục tiêu hàng đầu nhất định là bọn họ, cho nên bọn họ hi vọng có thể có một đội quân mạnh bảo vệ tài sản của họ.
Trịnh gia, Bạch gia cũng bước ra đồng ý, dù sao vừa rồi họ cũng hưởng không ít hào quang, có qua có lại mới toại lòng nhau.Mà quan viên Xu Mật Viện, bởi vì người đứng đầu không ở đây, trong lúc nhất thời cũng không biết phải làm sao.
Tống Huy Tông thấy đại đa số đại thần đều tán thành, nghĩ thầm rằng, mình có thể mượn việc này để thay mình sửa lại án sai. Vì thế cất cao giọng nói:
– Hàn Thế Trung đâu?
– Vi thần đây ạ.
Hàn Thế Trung đứng ngoài người, khom người chắp tay thi lễ nói.
Tống Huy Tông nói:
– Hiện giờ trẫm phong ngươi là Phúc Châu Kinh Lược Sử, chỉnh đốn và cải cách hai quân thủy bộ Đông Nam, ngăn chặn cường bạo Giang Nam.- Vi thần tuân chỉ.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.