Bắc Tống Phong Lưu

Chương 1033-1: Đầu bếp hống hách (1)


Không có cách nào, Lý Kỳ chỉ có thể kiên trì tiếp nhận phần việc tồi tệ này, phụ trợ Lưu Vân Hi, chữa bệnh cho Lý Sư Sư. Hai người sau khi thương lượng xong, Lưu Vân Hi liền bắt đầu thi châm cho Lý Sư Sư.
Cũng đừng nói, y thuật của Lưu Vân Hi thật là không để cho ai hoài nghi a!
Thi châm qua đi, Lý Sư Sư lập tức có biến chuyển tốt hơn, chỉ chốc lát sau, liền ngủ thật say. Tống Huy Tông thấy vậy, trong lòng càng thêm yên tâm, lại hung hăng khen Lưu Vân Hi một phen.
Lưu Vân Hi chỉ nhẹ nhàng cười, lơ đễnh.
Tống Huy Tông sống đến giờ, vẫn là lần đầu tiên dùng mặt nóng của mình đi dánmông lạnh người khác, cũng là có một phen tư vị khác nha.
Lý Kỳ nhìn thấy toàn bộ ở trong mắt, đừng nói đến việc hỗ trợ, trong lòng còn âm thầm cười lén, ngươi xứng đáng, lão tử giúp ngươi, ngươi còn giúp Xú bà nương này chỉnh ta.
Thân phận Tống Huy Tông dù sao cũng đặc thù, xuất cung đã lâu, dưới sự nhắc nhở mãi của Lưu công công, cuối cùng ông ta mới bịn rịn không nỡ mà rời đi, trước khi đi, còn dặn dò Lý Kỳ một phen, nhất định phải trị hết bệnh cho Lý Sư Sư.
Lý Kỳ nghe đến nỗi choáng váng cả đầu, hắn thật sự rất muốn nhắc nhở Tống Huy Tông, kỳ thật hắn chỉ là một đầu bếp mà thôi.
Tống Huy Tông đi không lâu sau, sắc trời liền tối xuống.- Ừ, thơm quá nha!
Lưu Vân Hi ngồi ở trong phòng, thưởng thức trà cống thượng đẳng, chợt ngửi thấy một mùi hương, không khỏi đưa mắt ra trước cửa chờ đợi.
Một lát, chỉ thấy Lý Kỳ từ ngoài cửa đi vào, ở phía sau hắn còn có hai nha hoàn đi theo. Lưu Vân Hi cười nói:
– Không hổ là Kim Đao Trù Vương, một chén cháo cá đơn giản, còn có thể làm cho hương khí hợp lòng người như vậy, ta mặc cảm không bằng.
Bởi vì thể chất của Lý Sư Sư quá yếu, ngay cả những thứ đại bổ như nhân sinh, nấm linh chi gì đó đối với nàng mà nói, cũng giống như là độc dược vậy, cho nên Lưu Vân Hi bảo Lý Kỳ ở trong vòng bảy ngày đầu này, hãy tận lực lấy cháo làm món chính, bên trong có thể trộn lẫn một chút thịt cá hoặc là thịt heo.Lý Kỳ vừa thấy Lưu Vân Hi, liền hận nghiến đau cả răng, nói:
– Đừng vuốt mông ngựa, dù vuốt cũng không có phần của cô.
Lưu Vân Hi kinh ngạc nói:
– Vậy ta đây ăn cái gì?
– Thần y cũng phải ăn cái gì sao? Thật sự là ngạc nhiên nha. Muốn ăn? Được, chính mình đi làm đi.
Lý Kỳ ha hả nói.
Lưu Vân Hi cười khanh khách nói:
– Ta có lẽ chưa nói mình là thần y, nhưng, ta cho rằng Kim Đao Trù Vương nói cho cùng chẳng qua cũng là một đầu bếp. Đầu bếp không phải là nấu cơm cho người ta ăn sao?Nói xong nàng lại đứng dậy, nói:
– Mình làm liền mình làm, ai mà thèm đồ ăn của ngươi.
Nói xong, nàng liền hướng tới cửa mà đi ra ngoài.
Thật đúng là một nữ nhân quái dị a! Lý Kỳ lắc đầu, đi tới trong phòng, nhưng thấy Phong Nghi Nô hãy còn ngồi ở bên giường, mặt khác ở trong góc sáng sủa còn có hai nha hoàn đứng hầu.
Lý Kỳ nhìn Phong Nghi Nô, thấy ánh mắt hãy còn có chút trốn tránh, cũng không nói bao nhiêu, đi vào trước giường, nhìn bệnh mỹ nhân nằm trên giường kia, nói:
– Sư Sư cô nương, nên ăn cơm thôi.Lý Sư Sư nhìn Lý Kỳ. Nói:
– Thật sự là phiền Lý sư phó rồi, nhưng, Sư Sư thật sự là không đói bụng.
Lý Kỳ cười nói:
– Sư Sư cô nương sẽ không phải vì mỗ mỗ nào đó giật giây, cố ý chơi ta a.
Lý Sư Sư hơi sững sờ, lại nghĩ tới lần đầu tiên gặp mặt Lý Kỳ, phì cười một tiếng, nhưng ngay sau đó chính là ho dồn một trận. Phong Nghi Nô vội vàng nhẹ nhàng vuốt vài cái ở ngực Lý Sư Sư. Ân cần nói:
– Tỷ tỷ, tỷ thế nào rồi?
Lý Sư Sư nhẹ nhàng phất tay, ra hiệu chính mình không có việc gì.
Lý Kỳ cười khổ nói:- Xem ra hài hước của Lý thị ta không phải thích hợp dùng ở trong này a!
Lý Sư Sư nhẹ nhàng cười, khẽ thở dài:
– Nghĩ đến đây cũng là báo ứng nha, lúc trước Lý sư phó nhiều lần lần hảo tâm đưa món ngon đến tận đây, nhưng Sư Sư lại không biết tốt xấu, nhiều lần mượn cớ trêu đùa Lý sư phó, nhưng mà, hôm nay lại thật sự là ăn không nổi.
Phong Nghi Nô vội hỏi:
– Tỷ tỷ, việc này tất cả đều là ta gây ra đấy, muốn báo ứng cũng là báo ứng trên người của ta.
Lý Sư Sư lắc đầu, nói:
– Ta thật sự là không đói bụng, mang xuống đi. Lý sư phó, ngươi cũng sớm đi về nghỉ ngơi đi.Lý Kỳ ha hả mỉm cười vài tiếng, nói:
– Một khi đã như vậy, Sư Sư cô nương, đành đắc tội rồi.
Phong Nghi Nô kinh ngạc nói:
– Huynh tính toán làm chuyện gì?
Lý Kỳ không để ý tới nàng, mà vẫn hướng tới Lý Sư Sư nói:
– Sư Sư cô nương, thực không dám dấu diếm, hiện giờ đại quan nhân đã đem tính mạng ba người cô, ta, cùng với quái nữ nhân phía ngoài kia buộc lại với nhau, nếu như cô không tốt, chúng ta cũng không thể may mắn thoát khỏi, cô coi như ta là hạng người ham sống sợ chết đi, ta cùng với quái nữ nhân kia đã thương lượng rồi, nếu là cô không ăn, chỉ có thể dùng biện pháp rót đấy, hai so với một, cô không có quyền phủ quyết.- Rót?
Phong Nghi Nô trợn tròn mắt đẹp, không thể tin nổi nhìn Lý Kỳ, nói:
– Huynh—
Lý Kỳ trầm giọng nói:
– Muội im miệng cho ta, muội muốn ngồi ở đây, thì đi bưng chén cháo kia lên, nếu không, liền qua một bên thêu hoa cho ta, thân làm một thê tử thì hãy làm bổn phận của thê tử cho cẩn thận, nam nhân của muội ở trong này làm việc, muội dựa vào cái gì ở trong này khoa tay múa chân, có lời gì, chúng ta nói chuyện trên giường.
Phong Nghi Nô bị Lý Kỳ giáo huấn đến si ngốc.
Lý Kỳ cất cao giọng nói:- Có ai không, đem Phong Nương Tử mời đi ra ngoài cho ta.
– Lý Kỳ, huynh thật là bá đạo.
Phong Nghi Nô cả giận nói.
Lý Kỳ cười nói:
– Muội chỉ là giúp một người hữu tình, ta là tới chữa bệnh, muội nói là nên nghe ta, hay là nghe muội?
Lúc này, hai nha hoàn đã đi lại đây, nói:
– Phong Nương Tử, mời.
Phong Nghi Nô đột nhiên đứng dậy, lập tức bưng chén cháo kia lại đây, lại ngồi xuống, bày ra một bộ tư thế thà chết không ra.Lý Kỳ cười thầm trong lòng vài tiếng, lại nhìn Lý Sư Sư nói:
– Sư Sư cô nương, ý của cô thế nào?
Lý Sư Sư vẻ mặt buồn bực, cực kỳ bất đắc dĩ nói:
– Lý sư phó, ngươi sẽ không tới thật đó chứ?
Lý Kỳ ha hả nói:
– Đương nhiên sẽ không, ta ở phương diện ẩm thực vẫn không nói giỡn đâu, hơn nữa, Lý Kỳ ta là tiểu nhân vô tình vô nghĩa, vì tính mạng của bản thân, bất kể là việc gì đều làm được, điểm này Nghi Nô nhà ta vô cùng hiểu biết.
Phong Nghi Nô làm sao nghe không ra ý tại ngôn ngoại của Lý Kỳ chứ, trong mắt hiện lên một chút áy náy, cúi đầu không nói.Lý Kỳ lại nói:
– Cũng hy vọng Sư Sư cô nương có thể giống như ta vậy, vì tính mạng, có thể không tiếc bất cứ giá nào.
Lý Sư Sư ảm đạm thở dài, nói:
– Nhưng ta sống trên đời, chỉ biết hại càng nhiều người nữa thôi, hơn nữa, ta thực mệt mỏi, sống thực mệt mỏi!
Lý Kỳ nghiêm mặt nói:
– Ta không biết lời này của Sư Sư cô nương có phải là thật hay không. Mặc dù là thật sự, đó cũng là chuyện tương lai. Vấn đề là, nếu như cô không uống hết chén cháo này, nơi này ngay lập tức sẽ có hai người bởi vậy mà bị liên lụy, còn bảo bối muội muội này của cô nữa, cô nhìn nàng ấy bây giờ là bộ dạng gì, hai mắt vô thần, hồng nhan chưa già đã yếu, cơ thể suy nhược, bộ ngực xệ xuống, ôi, ta vừa nghĩ tớicòn phải đối mặt với nàng cả đời, liền đau đầu a! Sư Sư cô nương vì ngăn cản cái chuyện có lẽ sẽ xảy ra ở tương lai, mà đừng làm thương tổn hai người vô tội, cùng với một muội muội yêu thương cô sâu sắc, cuối cùng có đáng giá hay không. Ta cảm thấy cần phải cân nhắc lại một phen?


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.