Bắc Tống Phong Lưu

Chương 1114-2: Kịch dài tập? (2)


Biện Lương!
Quý Hồng Nô vừa nghe con trai khóc lên, vội vàng đón lấy từ trong tay Lý Kỳ, kỳ quái là, Quý Hồng Nô vừa mới ôm, Lý Chính Hi liền lập tức nín khóc.
Lý Kỳ thấy trong mắt của nó ngay cả chút nước mắt cũng không có, hoàn toàn mờ mịt, ngay— ngay cả con cũng muốn rời ta mà đi? Ta đặc biệt mệnh khổ nha!
Phong Nghi Nô, Da Luật Cốt Dục nhìn thấy bộ dáng Lý Kỳ đáng thương như vậy, không khỏi đều khanh khách phá lên cười, ngay cả Quý Hồng Nô cũng nhịn không được nữa mà cười rộ lên.
Buồn cười! Buồn cười! Lý Kỳ nổi giận, hai tay dang ra, nói:
– Tốt lắm! Các muội liên hợp lại ức hiếp ta, đây là các muội bức ta đấy, lão tử hôm nay muốn đại phát dâm uy —.
Hắn còn chưa nói hết, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa.
Lý Kỳ sửng sốt. Nói:
– Ai?
– Cô gia, lão gia bảo ngươi đi tiền viện một chuyến.
– Chuyện gì?
– Cao Nha Nội bọn họ đến đây.
– Thái úy có tới không?
– Không có.
– Tốt lắm, bảo bọn họ đi tìm chết đi.
– Ồ — a?
– A cái gì a, chiếu theo lời ta nói đi làm, lão tử đang bận rộn, một canh giờ, ồ không, trong hai canh giờ, đừng tới quấy rầy lão tử, nếu không, quân pháp hầu hạ.
Nói xong, Lý Kỳ lại bắt đầu mài thương soàn soạt, hướng tới mỹ nữ.
Phong Nghi Nô cười khúc khích, đi lên trước, giữ chặt tay Lý Kỳ, hạ giọng nói:
– Được rồi, chúng muội biết sai lầm rồi, kỳ thật muội cũng không phải muốn chất vấn huynh, chỉ là muốn nhắc nhở huynh một chút. Huynh hiện giờ là trọng thần trong triều, làm việc gì cũng phải suy nghĩ cho kỹ, miễn cho bị người khác lợi dụng, chỉ cần sau này chớ phụ lòng chúng muội, chúng muội liền đủ hài lòng.
Đối phó nam nhân, nàng vẫn biết việc gì cũng không thể bức quá chặt, thời điểm nên mềm thì mềm một chút, nhưng cũng không thể để Lý Kỳ càn quấy.
– Thế còn tạm được.
Lý Kỳ gật gật đầu. Nói:
– Nể thành ý của các muội như vậy, hôm nay ta tạm thời tha các muội một hồi, nếu nếu có lần sau nữa. Ha hả, đừng trách ta ác độc bẻ hoa. Tuy nhiên, lấy chút lợi tức trước rồi nói sau.
Hắn nói xong lại “đánh lén” môi Phong Nghi Nô một chút, rồi mới quay đầu đi, hướng tới Da Luật Cốt Dục nói:
– Còn muội nữa — dựa vào! Biết võ công thì rất giỏi à!
Nhưng thấy Da Luật Cốt Dục đã đứng ở thật xa rồi.
Phong Nghi Nô cũng đã quen việc hắn “Đánh lén” rồi, trong lòng dở khóc dở cười, nói:
– Tốt lắm, tốt lắm, huynh mau chút đi thôi.
Lý Kỳ gật gật đầu, lại hướng tới Da Luật Cốt Dục cười xấu xa nói:
– Cốt Dục, đêm nay muội thị tẩm, vi phu muốn cùng muội bình chúc dạ đàm.
Nói xong hắn lại hôn lên má Quý Hồng Nô một cái, đang chuẩn bị thân Lý Chính Hi một chút, bỗng nhiên sắc mặt tối sầm, nói:
– Tiểu tử con cây cỏ đầu tường, ta mới không thương con nữa. Hừ.
Lý Chính Hi ngơ ngác nhìn Lý Kỳ, chớp chớp đôi mắt to sáng ngời, vẻ mặt rất là ủy khuất.
Như thế lại làm Lý Kỳ vui vẻ, nói:
– Được rồi! Không nói con là cây cỏ đầu tường nữa, giờ phải làm kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, nhân tài nha. Nào, hôn một cái. Sao a! Phụ thân đi ra ngoài giáo huấn mấy tên dở hơi kia một cái, đợi lát nữa lại đến chơi với con.
Sau khi ra khỏi phòng đi, Lý Kỳ đi tới tiền sảnh, chỉ thấy Cao Nha Nội, Sài Thông, Hồng Thiên Cửu ngồi ở bên trong, đang cùng Bạch Thì Trung khoác lác đánh rắm, từ vẻ mặt cứng ngắc của Bạch Thì Trung, cũng không khó nhìn ra, giao lưu với Cao Nha Nội, là một chuyện làm người ta thống khổ cỡ nào, mặt khác tiểu tử Trần A Nam kia cũng đứng ở một bên.
– Hiền tế, ngươi đã đến rồi nha, vừa lúc, ngươi bồi Khang nhi bọn họ trò chuyện, lão phu còn có công sự phải xử lý.
Bạch Thì Trung thấy Lý Kỳ đến đây, vội vàng đứng dậy đi tới, lại hướng tới đám người Cao Nha Nội nói:
– Vài vị hiền chất ngồi chơi, hôm nay ở lại nhà bá phụ ăn bữa cơm rau dưa.
Cao Nha Nội một chút cũng không coi mình làm người ngoài, hì hì nói:
– Ai ai ai, vậy quấy rầy Bạch bá bá rồi.
Đây vốn chỉ là một câu mời khách sáo của Bạch Thì Trung, cũng không nghĩ đến, tiểu tử này lại một ngụm liền đồng ý, trong lòng không ngừng kêu khổ, cũng chỉ gật đầu nói:
– Tốt tốt tốt, bá phụ trước hết xin lỗi, không tiếp được rồi.
Nói xong, ông ta nhanh chóng bước chạy ra phía ngoài.
Cao Nha Nội đứng dậy ngoắc nói:
– Bạch bá bá đi thong thả, ngày khác cháu lại đến cửa tìm Bạch bá bá nói chuyện phiếm.
– Ai ôi!!!!
– Cha vợ, cha không sao chứ?
– Không có việc gì, không có việc gì.
Lý Kỳ nhìn bóng lưng Bạch Thì Trung chạy trối chết, vui vẻ cười ha hả không ngừng, tên dở hơi này thật đúng là ăn sạch già trẻ nha! Xoay người lại, liếc mắt quét nhìn đám người Cao Nha Nội một cái, lập tức đi đến chỗ ngồi chính giữa ngồi xuống, tôi tớ bênh cạnh vội vàng rót cho hắn một chén trà, hắn nhẹ nhàng hớp một cái, chậm rãi nói:
– Tìm ta có chuyện gì, nói đi.
Nghiễm nhiên một bộ tư thế chủ nhân.
Kiêu ngạo!
Quá kiêu ngạo!
Sắc mặt Cao Nha Nội biến thành giận dữ, nhưng lập tức liền lập tức thay một bộ mặt tươi cười, ha hả nói:
– Lý Kỳ, thực không dám dấu diếm, bản Nha Nội hôm nay tiến đến là muốn nói cho ngươi biết một chuyện tốt vô cùng.
Ngươi tên dở hơi này không đến chính là chuyện tốt vô cùng rồi. Lý Kỳ thản nhiên nói:
– Phải không? Trừ phi tặng không cho ta mấy vạn quan, còn lại đều không tính là chuyện tốt.
– Ách…!
Cao Nha Nội nhảy cẫng lên một chút, rơi xuống bên người Lý Kỳ.
Lý Kỳ một tay chống ở trước ngực y, nói:
– Nha Nội, vì an toàn lẫn nhau, ngươi vẫn là cách ta xa một chút thì tốt hơn.
– Dạ dạ dạ.
Cao Nha Nội lập tức liền lùi lại vài bước.
Oa con mẹ nó chứ! Không ngờ y lại còn quá nghe lời như vậy, xem ra việc này lớn rồi đây. Trong lòng Lý Kỳ tò mò, nói:
– Chuyện gì?
Cao Nha Nội xoa xoa tay, cười nịnh nói:
– Lý Kỳ, ngươi thật sự là thần cơ diệu toán nha, thế mà cũng biết chúng ta là đến đưa tiền cho ngươi cơ đấy.
Lý Kỳ ồ một tiếng, vươn tay ra nói:
– Tiền đâu này?
– Ngươi có thể đừng trực tiếp như vậy được không.
Cao Nha Nội buồn bực liếc mắt nhìn Lý Kỳ một cái, nhưng lập tức lại thay một khuôn mặt tươi cười, nói:
– Chuyện là như vầy, trải qua điều tra của bản Nha Nội, phát hiện hiện nay dân chúng đối với buổi biểu diễn của chúng ta ở trên yến hội Nguyên Đán là vô cùng thích thú, đây chính là một cơ hội tốt kiếm tiền nha, chúng ta có thể diễn từ đầu đến đuôi, đảm bảo củi dầu cùng vào.
Hồng Thiên Cửu buồn bực nhỏ giọng nói:
– Ca ca, là tiền vào như nước.
– Ngươi hiểu gì? Lý Kỳ là một đầu bếp, không có văn hóa gì, đương nhiên phải nói củi dầu rồi. Lý Kỳ, ngươi nói phải không?
Phải em gái ngươi! mí mắt Lý Kỳ thoáng nâng lên, nói:
– Các ngươi thật đúng là muốn diễn kịch dài tập?
– Kịch dài tập? Ồ, đúng đúng đúng, chúng ta chính là cái này ý tứ, thế nào, có phải chúng ta lại cùng nghĩ tới một hướng hay không.
Cao Nha Nội ha ha nói.
Lý Kỳ cho Cao Nha Nội một nụ cười vô cùng mê người, ngoài miệng lại nói:
– Có ai không!
– Cô gia, có gì chỉ bảo?
– Tiễn khách.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.