Bắc Tống Phong Lưu

Chương 1266-1: Thánh chỉ đến (1)


Lý Kỳ, Chủng Sư Đạo và các chủ tướng liên can nghe nói quân Kim tập kết ở bờ bên kia, cũng lập tức chạy tới bên bờ sông, lúc này nước lũ đã rút đi rồi, khoảng cách hai bên bờ sông cũng càng ngày càng gần.
Lý Kỳ cầm kính viễn vọng nhìn về phía bờ bên kia, nhìn thấy được một mảnh đầu người đông nghìn nghịt di động, hơn nữa Hoàn Nhan Tông Hàn và các tướng lĩnh đều có mặt.
Chủng Sư Đạo thấy bọn họ tuy rằng tập kết binh lực nhưng cũng không làm gì nữa, lão vuốt vuốt chòm râu nói: – Xem ra quân Kim chỉ là muốn đến hù dọa người thôi, không thực sự muốn tiến công.
Lý Kỳ thở dài: – Vậy thì thật làm cho người ta cảm thấy tiếc nuối a! Dương Tái Hưng.
– Có mạt tướng.
– Bắn mấy mũi tên, khiêu khích, khiêu khích. À, bắn thật ấy, đừng bắn mấy loại pháo chỉ kêu to không thôi, cũng nên cho Tông Hàn lão huynh kiến thức đến uy lực của vũ khí kiểu mới của chúng ta.
– Tuân mệnh.
Chỉ chốc lát sau, tám chiếc chiến xa đã được đẩy đến bên bờ sông.
– Bắn!
Hai mươi bốn mũi tên cùng tạo thành một đường cong duyên dáng bay qua sông Tang Thiên, dừng ở bờ bên kia, rầm rầm rầm, phát ra những tiếng nổ mạnh kịch liệt, đợi cho hết khói mù thì thấy phía bên kia, bởi vì nước lũ rút đi mà để lại một bãi nước bùn, trên đấy có hai mươi bốn cái hố to, gắn với nhau tạo thành một đường cong, vô cùng dễ thấy.
Hơn nữa, bởi vì tiếng nổ mạnh này, khiến cho ngay cả chiến mã của quân Kim cũng bắt đầu có chút xao động bất an.
Này rõ ràng chính là kheo khoang nha!
Hoàn Nhan Tông Hàn chưa bao giờ gặp phải loại đãi ngộ như này, trong lòng hận cực kỳ, nhưng nhìn hai mươi bốn cái hố to kia, trong lòng lại có chút sợ hãi, thế này mà ta cứ mạnh mẽ qua sông, chỉ với thứ đồ kia, rơi xuống giữa đội quân, vậy thì coi như xong.
Một đại tướng dưới trướng của gã phẫn nộ mắng chửi: – Đô thống, bọn heo Tống này rõ ràng đang muốn gây sự, chúng ta phải chặn đầu ra sức đánh cho bọn chúng một trận, để xem bọn chúng còn dám kiêu ngạo nữa hay không.
Hoàn Nhan Hi Doãn nói: – Ngươi đã biết bọn chúng cố tình gây sự với chúng ta, nếu hiện tại chúng ta tiến công, chẳng phải là trúng kế của kẻ địch sao. Đô thống, xem ra quân Tống đang chờ chúng ta qua sông đấy, chúng ta không thể mắc mưu của bọn chúng được!
Hoàn Nhan Tông Hàn trầm mặc không nói, gã đương nhiên biết được hiện tại qua sông là quyết định phi thường không sáng suốt. Nhưng gã làm Đô thống, có những lời nếu từ miệng gã nói ra, sẽ vô cùng làm tổn thương sĩ khí.
Bờ bên kia Lý Kỳ cười ha ha, tay phải giơ cao lên, dùng sức quơ quơ.
Hoàn Nhan Hi Doãn nhìn không rõ lắm, nhưng gã biết rằng người kia chắc hẳn là Lý Kỳ, gã nói: – Tên phất tay kia chắc hẳn là tên đầu bếp thối.
– Được lắm! được lắm! được lắm!
Đối mặt với sự khiêu khích của Lý Kỳ, Hoàn Nhan Tông Hàn nói liên tục ba lần “được lắm”, gã nói tiếp: – Một ngày khác nếu ngươi mà rơi vào tay ta thì ta nhất định phải khiến cho ngươi sống không bằng chết.
Quân Tống có cung nỏ cùng với đạn pháo, bọn họ thì không có, đứng ở chỗ này cũng chỉ rước nhục vào thân thôi, Hoàn Nhan Tông Hàn lại suất lĩnh thân binh đi lại dọc theo bờ sông. Quan sát cách bố trí canh phòng của quân Tống, thấy một ít yếu địa chiến lược cũng đã bị quân Tống khống chế được chặt chẽ, hiện giờ quân Tống còn đang tiếp tục cải tạo thành lũy, củng cố phòng tuyến của mình.
Vòng vo nửa ngày, Hoàn Nhan Tông Hàn không khỏi có chút nổi giận, thầm than, quả nhiên trong quân Tống có người tài, chỉ với trận thế này, thêm đám vũ khí tiên tiến kia nữa, muốn thừ phía tây bờ sông đánh tới phía bờ phía đông cũng quá khó khăn rồi.
Hiện giờ gã chỉ có thể đem hy vọng gửi gắm vào Hoàn Nhan Tông Vọng và phía bên Tây Hạ.
Nhưng, rất nhanh, hy vọng thứ nhất của gã đã tan vỡ, sau khi Hoàn Nhan Tông Vọng rời khỏi Kế Châu, ngay lập tức sai người đưa tới cho gã một phong thư khẩn cấp. Trong thư nói cho gã biết, bởi vì Thủy sư của quân Tống quá hùng mạnh, khiến cho bọn họ không thể giành được chiến thắng mang tính quyết định, trước mắt cũng không thể đoạt lại được phủ Yến Sơn.
Không chỉ như thế, Tông Trạch lo lắng Hoàn Nhan Tông Vọng xuất binh trợ giúp Vân Châu, vì thế đã đem tất cả binh lực bố trí ở phía Bắc của địa khu Yến Vân là biên cảnh của Kế Châu, Đàn Châu và những nơi khác. Hơn nữa khiến cho Hàn Thế Trung đem đội Thủy sư tiến vào sông Nho, ý muốn nói cho Hoàn Nhan Tông Vọng, nếu như ngươi dám mang binh đi Vân Châu, ta sẽ tiến công vào hai châu Bình, Doanh – đại bản doanh của ngươi.
Nào ngờ Hoàn Nhan Tông Vọng cũng sợ đội Thủy sư Hàn Thế Trung sẽ đi Vân Châu. Vì thế gã bố trí binh tướng ở địa khu Cổ Bắc, ý muốn nói cho Hàn Thế Trung rằng, nếu ngươi dám đi trợ giúp Vân Châu, ta sẽ lập tức xuất binh công chiếm Đàn Châu, Kế Châu, không có đội Thủy sư, ta cũng không sợ đám dân binh của các ngươi.
Sau khi Hoàn Nhan Tông Hàn biết được hết thảy, trong lòng vô cùng bất đắc dĩ, gã biết Hoàn Nhan Tông Vọng chẳng những không thể công chiếm phủ Yến Sơn, thậm chí không bứt ra được để tới nơi này, trong lòng vô cùng buồn bực với bố cục của quân Tống. Vì sao chỉ trong một thời gian ngắn mà trong quân Tống lại xuất hiện nhiều người tài đến thế, đám Tông Trạch, Hàn Thế Trung này đến tốt cùng là thần thánh phương nào.
Thật không nghĩ tới là triều Tống thời kỳ này nhân tài đông đúc, gần bằng thời đại Thái tổ, chẳng qua trong lịch sử, Boss lớn nhất là Tống Huy Tông lại mang theo vầng sáng lụi bại, nên những người tài giởi này đều không được trọng dụng.
Nếu như bên phía Hoàn Nhan Tông Vọng đã không có hi vọng nữa, Hoàn Nhan Tông Hàn cũng chỉ có thể đem toàn bộ hi vọng gửi gắm vào bên phía Tây Hạ.
Nhưng không đến mấy ngày, bên Tây Hạ lại gửi một phong thư trả lời cho gã, nói cái gì mà lần này xuất chinh khiến ta tổn thất trọng đại, không có lực lượng để xuất binh lần nữa, trong lòng vô cùng áy náy, mong rằng lão đại ca ngươi có thể thông cảm một phần.
Nói nửa ngày toàn lời vô nghĩa, ý chính là muốn nói cho Hoàn Nhan Tông Hàn, ngươi phải dựa vào chính mình thôi, ngàn lần vạn lần đừng có hy vọng vào ta.
Mặc dù Tây Hạ quy phục với nước Kim, nhưng cũng không phải do cam tâm tình nguyện, mà là do bị ép buộc thôi, bọn họ vẫn vụng trộm tự xưng Vương, nếu như ngươi đánh thắng thì ta tất nhiên sẽ xuất binh đến đoạt lại địa bàn, nhưng ngươi hiện giờ còn đang bị quân Tống bao vây, nếu như ta mà xuất binh ấy, một khi chọc giận Đại Tống, họ chặn đường vận lương của ta, ngừng cung cấp lá trà, lại không mua thanh muối của ta nữa, ngươi tới nuôi ta nhá!
Việc này không làm được, so sánh với nước Kim, người Tây Hạ vẫn hy vọng có thể qua lại thân thiết với Đại Tống, bởi vì nước Kim nghèo, Đại Tống thì có tiền nha, hơn nữa từ lần đàm phán mậu dịch trước, sau khi triều Tống mở ra con đường buôn muối với Tây Hạ, giúp bọn họ có liên hệ kinh tế với các ngước phương xa như Nhật Bản, Cao Ly thì Tây Hạ lại càng không muốn đánh giặc với triều Tống rồi.
Bọn họ ở trong nước cũng có áp lực rất lớn, dân chúng không có cơm ăn, bọn họ còn hy vọng Đại Tống có thể giúp bọn họ làm giàu đấy.
Cho nên, lúc này người Tây Hạ nhất trí phản đối xuất binh đánh Tống.
Phong thư này làm Hoàn Nhan Tông Hàn tức giận đến mức trực tiếp chửi “mẹ nó”, đợi đến lúc ta diệt Tống xong, sẽ đi diệt Tây Hạ các ngươi, ngươi lúc này cự tuyệt ta, vậy thì chờ bị ta ở sau lưng đâm dao nhỏ đi!


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.