Bắc Tống Phong Lưu

Chương 1363: Khiêu chiến Nho quyền (nhị)


Ra vẻ tinh tướng!
Hơn nữa còn là vẻ tinh tướng muốn diệt sạch nhân tính!
Nếu đứng ở chỗ này có thể nói là bi ai, vậy hãy để ta chịu đựng đi!
Đây là tiếng lòng của mỗi khách quý dưới đài.
Nhưng khó hiểu hơn nữa, không ai có thể hiểu loại bi ai Lý Kỳ đang nói, vì thế đều tò mò nhìn Lý Kỳ.
Lý Kỳ khẽ mỉm cười, nói: – Các vị đừng nhìn ta như vậy, ta không phải bi ai vì chính mình, mà cảm thấy bi ai cho các vị, bi ai cho ngàn vạn người Đại Tống ta.
Lời này vừa nói ra, phía dưới lập tức vang lên tiếng bàn luận xôn xao.
Lý Kỳ không để ý đến lời bàn tán xì xào này, tự nói: – Tin rằng các vị ngồi đây đều biết rằng, bổn nhân xuất thân từ đầu bếp, muốn nói tay nghề đầu bếp, dù các ngươi cho ta ngồi ở vị trí cao bao nhiêu, đều không đủ, ta hoàn toàn có tư cách, nhưng thiên phú ở phương diện khác, chỉ sợ không bằng đa số những người đang ngồi ở đây, cái gì đã gặp qua sẽ không quên được, cái gì bảy bước thành thơ, cái gì xuất khẩu thành thơ, cơ bản không có duyên với ta, ta cũng không đọc Tứ thư Ngũ kinh, không hiểu đạo quân tử, thậm chí chữ ta viết còn không bằng Cao Nha Nội, nếu như nhìn từ góc độ người đọc sách, ta có thể nói có một không hai, tại sao ta là một người như vậy, có thể để cho các ngươi đại tài tử, đại học sĩ đầy bụng kinh luân, tài trí hơn người, học phú năm xe ở bên dưới nghe ta diễn thuyết, chẳng lẽ các ngươi không cảm thấy bi ai sao?
Nói đến đoạn sau, ngữ khí của hắn vô cùng kích động, dường như mang theo một loại tức giận không tranh.
Mặc dù Lý Kỳ trước đó đã tiêm dự phòng cho Thái Kinh, nhưng Thái Kinh nghe xong vẫn không ngừng kinh ngạc, thầm nghĩ, tiểu tử này đang phát bệnh thần kinh gì, hiện giờ có người chọc đến hắn à?
Cao Cầu quay đầu đi, nhỏ giọng nói: – Thái sư, đây không phải là niềm vui bất ngờ, mà là kinh sợ.
Thái Kinh nói: – Lão phu cũng cảm thấy như vậy, xem ra đây mới là mục đích hắn mở cuộc trình diễn này, những thứ phía trước chỉ là ngụy trang.
Tuy rằng nơi này có một phần là thương nhân. Nhưng hơn phân nửa đều là quan viên, bọn họ đều là người đọc sách, những lời này của Lý Kỳ, có thể đắc tội với bọn họ.
Một vị đại học sĩ khác thường không nhịn được mở miệng nói: – Xu Mật Sứ, chúng ta tới này là nể mặt ngươi, xin ngươi tự trọng.
– Tự trọng?
Lý Kỳ cười ha hả, nói: – Ta đã rất tự trọng rồi, nếu không ta sợ ngươi sau này không ngẩng đầu lên được, Trần Đông.
Trần Đông sửng sốt, nói: – Không biết Xu Mật Sứ có gì chỉ giáo?
Lý Kỳ nói: – Ta lại hỏi ngươi. Ngươi đọc sách vì cái gì?
Trần Đông không kiêu ngạo không siểm nịnh nói: – Trần Đông đọc sách vì đền đáp triều đình, vì dân chờ lệnh.
Lý Kỳ nói: – Ta đây không hiểu, ngươi đọc sách là vì tạo phúc cho dân chúng?
Trần Đông nói: – Nói như vậy cũng không sai.
– Vậy ngươi cảm thấy thế nào mới gọi là một người hữu dụng?
– Là người có thể vì quốc gia mà cống hiến.
– Hay lắm! Nói rất hay! Lý Kỳ cười nói: – Vậy ngươi so với ta, ngươi cảm thấy ai có thể cống hiến cho quốc gia lớn hơn?
Trần Đông nói: – Đương nhiên là Xu Mật Sứ ngươi.
– Bỏ qua tân pháp và phương diện chính trị kháng Kim này không nói, vậy ngươi cho rằng thế nào?
Trần Đông ngẫm nghĩ một lát, cẩn thận nói: – Vẫn là Xu Mật Sứ ngươi.
– Đương nhiên là ta. Lý Kỳ nói: – Ta không cần nói gì khác, chỉ nói đến đồ hộp, nó có thể bảo quản thịt, rau đến hai năm, bất kể đối với người dân hay quân sự, đều phát huy tác dụng to lớn. Cũng vì Đại Tống ta kiếm không ít tiền, còn có vũ khí, lò sưởi trong tường, tuần san Đại Tống Thời đại, quỹ từ thiện. Tùy tiện chọn một trong số đó cũng tạo phúc cho không ít người. Nhưng ngươi để cho ta tham gia khoa cử, ta có thể khẳng định nói cho các ngươi, ta nhất định sẽ là người cuối cùng. Nghe rất mâu thuẫn, hưng bởi vì những điều này không liên quan gì đến khoa cử. Nếu khoa cử là thi tay nghề đầu bếp, ta nghĩ ta cũng có thể làm rạng rỡ tổ tông.
Bên dưới có một người nói: – Xu Mật Sứ là kỳ tài ngút trời. Chúng ta đều biết.
Lời tuy như thế, nhưng trong giọng nói hàm chứa ý tứ mỉa mai.
Lý Kỳ lắc đầu nói: – Không không không, không phải ta kỳ tài ngút trời, ta tin rằng trên đời này người thông minh hơn ta có khối người, chẳng qua mấy thứ này không liên quan gì đến người đọc sách, đây chính là truyền thống của người Hán ta. Đã nói gần đây phát triển thuật in, nghe nói người phát minh chỉ là một kẻ áo vải, cũng chính là một dân chúng bình thường, càng không cần nói thêm đến hỏa dược, hỏa dược này nghe nói người tạo ra chỉ là một đám đạo sĩ mà thôi, lại đánh bại quân Kim ngạo mạn, ta dám nói, nếu như không có hỏa dược, các vị không thể bình an vô sự ngồi ở đây.
– Lại nói người chế tạo ra thủy tinh này, chính là bổn nhân, cũng chỉ là một tên đầu bếp mà thôi, còn những thứ vũ khí loại mới, là những đứa choai choai nửa chữ bẻ đôi cũng không biết và những người thợ thủ công tạo ra. Nói thật, ta đối với những chuyện này vô cùng cảm thấy buồn bực, vì sao những phát minh vĩ đại đó, luôn vô duyên với những người bụng đầy kinh thi? Không biết các vị có thể cho ta đáp án này.
Đám người Trịnh Dật, Trần Đông nghe thấy dần dần rơi vào trầm tư, mà có không ít người không cho là đúng, một người nói: – Chúng ta đọc sách vì là trị quốc an bang, mà không phải là đi học những thứ diệu kế này, chuyện này không thể vơ đũa cả nắm.
Tần Cối nghe được không kìm nổi mắng trong lòng, đồ con lợn, ngươi đây không phải là cho hắn cơ hội để phát huy sao.
– Hay! Hay cho một diệu kế, hay cho một trị quốc an bang, nói rất hay. Lý Kỳ nói xong, lời nói xoay chuyển, lại nói: – Đừng nói ngươi không có công lao gì lấy ra, mặc dù ngươi có, ta nếu như có thể đưa sản lượng mẫu đất của mình lên gấp đôi, hoặc nói ta có thể phát minh ra vũ khí giết một lúc trăm người, so với trị quốc bang an trong miệng ngươi thì hữu dụng hơn nhiều. Cái gì gọi là trị quốc? Cái gì gọi là an bang? Ngươi đến tột cùng có hiểu bốn chữ này không? Trăm họ an cư lạc nghiệp, bốn phương thần phục, đây là trị quốc an bang, không phức tạp như trong miệng ngươi, càng không phải là la hét vài câu. Ta chưa bao giờ nói với ta, lấy ta so với ngươi, vậy thì quá ức hiếp ngươi rồi, nói vị nữ thần y nổi danh gần đây, nàng ở phương diện trị quốc an bang, so với ngươi giỏi hơn nhiều.
Mọi người nghe xong, vô giác nhìn về phía Lưu Vân Hi ngồi trong góc.
Lưu Vân Hi nghe thấy nhướn mày, hận không thể thả mấy con rắn độc, lạnh lùng quay đầu đi.
Lý Kỳ cười nói: – Ngươi đừng không phục, chính là vì có Lưu Vân Hi siêng năng cố gắng, côn trùng đóng hộp mới có thể xuất hiện trước mắt chúng ta, mới lúc đầu khi bảo vệ thành Khai Phong, côn trùng đóng hộp phát huy tác dụng vô cùng quan trọng, hơn nữa còn cứu được không ít người, hơn nữa thực phẩm côn trùng xuất hiện, đã mang đến ích lợi cho dân chúng, xa hơn thế, nó có thể ở trình độ rất lớn, giảm bớt được nguy cơ lương thực nhất định, còn tạo ra rất nhiều con đường kiếm tiền. Thử hỏi phương pháp trị quốc an bang của ngươi cứu được bao nhiêu người? Tạo phúc được bao nhiêu người? Ha hả, kỳ thật người như Lưu Vân Hi, nhiều không kể xiết, nhưng bọn họ lại không có sự tôn trọng đáng có.
– Vậy ý tứ của Xu Mật Sứ, đọc sách vô dụng, người trong thiên hạ đều phải đi học diệu kế? Hoặc nông, hoặc công, hoặc thương?
Lý Kỳ nói: – Ta chưa từng nói như vậy, ta nhằm vào đám người đọc sách mà không có hiệu quả, mà không nói đọc sách vô dụng. Ở triều đình chúng ta, nếu ngươi có thể làm ra bài thơ nhất tuyệt, so với phát minh ra một cái kính lúp càng được người khác tôn trọng hơn. Đúng, ngươi có thể làm ra tuyệt cú, vậy chứng minh ngươi có thiên phú ở phương diện này, nhưng đây chỉ là vinh dự ở cá nhân ngươi, tuyệt cú này có ích lợi gì với giang sơn xã tắc, ta đây thật sự không biết, tại sao lại xuất hiện chuyện này?
– Cũng bởi vì người đọc sách bây giờ, đọc sách đều đọc đến khi có cảm giác ưu việt, giống như không đọc Tứ thư Ngũ kinh, không đọc Nho giáo Thánh kinh, nên bị người khác khinh bị, đương nhiên, các ngươi không nói như vậy, nhưng các ngươi lại làm như vậy, nhưng mà, loại không khí này, khiến Nho học được coi như một ngọn núi nhỏ, mà các học phái còn lại, đều là nhân tài điêu linh.
Phàm là trẻ con đều tự biết chuyện, bất kể là cha mẹ người lớn, hay là người bên cạnh, đều phải học Nho học, chỉ có học Nho học, mới được tính là người đọc sách, ngươi mới có thể trở nên nổi bật, ngươi mới có thể được người khác để mắt, người học những thứ khác, người khác sẽ nói ngươi học đều là kỳ dâm diệu kế, kém một bậc, ta nói như vậy, thực sự không phải là nói Nho học không đúng, tuyệt không phải như thế, ta chỉ là muốn nói, không phải người nào cũng có thiên phú ở phương diện này, có một vài người thiên phú số học rất tốt, có vài người năng lực vận động rất tốt, có người trời sinh chính là chiến tướng, nhưng, hiện giờ loại không khí này làm cho bọn họ không thể không buông tha cho thiên phú của mình, mà một mặt dấn thân vào trong Nho học, cũng làm nhân tài xói mòn, mà bên trong Nho sinh cũng cao thấp không đều, các loại không đứng đắn đều có.
– Ta thật sự rất may mắn vì không nước chảy bèo trôi, ta cũng không có thiên phú ở phương diện này, ngươi muốn ta ngâm thơ đối chữ, viết chữ đẹp, vậy thì thật sự là làm nhục ta, ta đích thực không viết được, ta cho dù không ngủ không nghỉ, luyện một trăm năm, cũng không qua được Thái sư. Nhưng cũng chính bởi vì vậy, ta mới đi tới bước ngày hôm nay, ta không cảm thấy ta đến được ngày hôm nay là do may mắn, ta cũng dựa vào thực lực của chính mình, mới đi đến bước này, các ngươi dùng văn chương như con đường làm quan, ta dùng mỹ thực rượu ngon để vào con đường làm quan, có cái gì không được.
– Đúng, ta thừa nhận, lúc trước Thái Thượng Hoàng thích ăn đồ ta nấu, mới để ta vào triều làm quan, ta không phủ nhận điểm này, nhưng sự thật chứng minh, lựa chọn của Thái Thượng Hoàng lúc trước vô cùng anh minh, ta cũng dùng năng lực để khẳng định, tất cả những gì ta làm vì Đại Tống, không ai có thể xóa được. Nếu Lưu Vân Hi lúc trước cũng dấn thân vào Nho học, như vậy khi lúc trước quân Kim bao vây Khai Phong, sẽ có hàng trăm ngàn người, vì lựa chọn này của nàng mà chết. Nếu Quân Khí Giám không có những người thợ thủ công này, nói không chừng thành Khai Phong cũng đã bị phá, chúng ta dùng thiên phú của chúng ta, dùng phương thức của chúng ta, đi báo đáp quốc gia, vì quốc gia mà cống hiến, chúng ta hẳn là được người tôn kính, mà không phải là khinh thị.
– Khổng lão phu tử đã dạy chúng ta, làm người phải khiêm tốn, nhưng hiện giờ rất nhiều Nho sinh cả ngày khinh thường nông dân, khinh thường cả những người thợ thủ công, những cái này không nói, nhưng ngay cả ta đọc chín chương số học, e rằng cũng bị Nho sinh khinh bỉ, thử hỏi đây là khiêm tốn sao? Ta thật sự vô cùng hiếu kỳ. Nho học đề xướng chính là ba người cùng đi tất có một người là thầy ta, là một thái độ khiêm tốn, nhưng các ngươi chẳng những không làm được điểm này, còn lợi dụng Nho học chèn ép các học phái khác. nếu Khổng lão phu tử bây giờ còn sống, e rằng đều bị những người đọc sách các ngươi làm tức chết rồi, một quốc gia biểu hiện lớn mạnh, không phải chỉ là đọc sách, mà là trăm nhà đua tiếng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.