Bắc Tống Phong Lưu

Chương 927-2: Quá nhi uống sữa bột sinh ra (2)


– Phải. Ta thừa nhận đây vẫn không thể tính là thành phẩm chân chính, còn có rất nhiều chỗ cần cải tiến đấy. Ta cũng không thể xác định sữa này đối với phụ nữ có thai đến tột cùng có chỗ nào xấu hay không.
Tần phu nhân khẽ nhíu mày ngài nói:
– Hoá ra là ngươi để cho chúng ta tới thử độc đấy, khó trách tự ngươi cũng không có uống.
Lý Kỳ tức giận nói:
– Phu nhân, chẳng lẽ ở trong lòng của ngươi ta chính là người như thế? Thật sự là rất làm tổn thương trái tim của ta. Các ngươi muốn làm nhóm chuột bạch đầu tiên, cũng không có vinh hạnh kia, kỳ thật các ngươi đều là nhóm người thứ ba uống sữa bột này, nhóm đầu tiên đương nhiên — không phải ta, là tiểu Lục tử, nhóm thứ haichính là ta và Mã Kiều, xác định không có chỗ xấu, ta mới lấy cho các ngươi nhấm nháp đấy. Nếu ngươi không tin, ta hiện tại uống cho ngươi xem là được.
Nói xong hắn tiện tay cầm lấy một ly sữa uống trên bàn một hớp lớn vào.
Tần phu nhân trợn trắng hai mắt, hơi hơi há mồm, lập tức cả giận nói:
– Ngươi vì sao lại lấy cái chén của ta uống?
Lý Kỳ buông cái chén đến, đương nhiên nói:
– Nếu phu nhân ngươi không tin ta, ta đương nhiên uống sữa của ngươi, ồ không không không, nói sai rồi, uống chén của ngươi vậy càng có sức thuyết phục nha, ngươi không cần thẹn thùng, ta lại không chê ngươi. Ồ, còn có nương tử sữa của muội nữa —.Phong Nghi Nô nghe vậy thấy vậy quá ghê tởm, khẩn trương bảo vệ cái chén của mình, sợ hãi nói:
– Muội — muội tin tưởng huynh.
Tần phu nhân nghe vậy cổ đỏ rần, tức giận hai mắt trừng đăm đăm, ngươi không chê ta, ta ghét bỏ ngươi nha!
Lý Sư Sư e sợ cho thiên hạ bất loạn, cười dài nói:
– Lại? Chẳng lẽ Lý sư phó thường xuyên dùng cái chén của Vương tỷ tỷ sao?
– Này —
– Tất nhiên không phải, đây— đây là lần đầu tiên, cũng nhất định là một lần cuối cùng, nếu là nếu có lần sau nữa mà nói, ta liền —.Tần phu nhân khẩn trương nói, mặt mũi đỏ bừng, đã quyến rũ, lại càng đáng yêu.
Lý Kỳ vội hỏi:
– Phu nhân liền uống sữa — trong chén của ta, một chén trả một chén.
Tần phu nhân bởi vì quá khẩn trương, theo bản năng ừ một tiếng, nhưng lập tức liền kịp phản ứng, quát:
– Ngươi nói cái gì?
Lý Kỳ nói:
– Một chén trả một chén a, phu nhân nếu cảm thấy không công bình mà nói, ta cho ngươi uống hai chén cũng có thể à nha.
Quý Hồng Nô thấy Tần phu nhân tức giận mặt đỏ rần, vội hỏi:- Phu nhân, đại ca hắn chính là hay nói giỡn đấy, tỷ không cần để ý.
Phong Nghi Nô cũng nói:
– Đung đây, Vương tỷ tỷ, tỷ không được chấp nhặt với hắn.
Tần phu nhân thấy nơi này còn có nhiều người như vậy, cũng không tiện phát tác, hít sâu hai cái, hơi hơi trừng mắt nhìn Lý Kỳ, cũng không nói thêm gì nữa, chỉ có thể coi như gặp hạn, hơn nữa đây cũng không phải là lần đầu tiên.
Có thể làm cho Vương tỷ tỷ giận thành như vậy, trên đời chỉ sợ cũng chỉ có người này có khả năng này. Lý Sư Sư cười lắc đầu, dường như chợt nhớ tới cái gì, nói:
– Lý sư phó, nếu hiện tại nhàn rỗi vô sự, ngươi sao không nói đến Xạ điêu, Sư Sư cũng chờ mấy tháng.- Được được!
Quý Hồng Nô vui mừng nói.
Phong Nghi Nô cũng gấp gáp gật đầu.
Các nàng cũng chờ chương mới đến tóc đều sắp bạc, mấy ngày nay ra một chương, thật sự là rất đả thương người rồi.
Lý Sư Sư cũng đã mở miệng, Lý Kỳ còn có thể nói cái gì, mắt cười liếc nhìn Quý Hồng Nô, nói:
– Cũng tốt, dù sao cũng không có bao nhiêu rồi, ta hôm nay liền kể cho xong vậy.
Mấy người các nàng đều là người mê Xạ điêu. Nghe Lý Kỳ bảo tính kể một hơicho xong, vậy còn được, khẩn trương ngồi xuống. Phong Nghi Nô cũng lấy bút giấy ra.
Lý Kỳ ho nhẹ một tiếng, cầm lấy cái chén nói:
– Phu nhân, ngươi uống không?
Tần phu nhân quay đầu đi.
– Vậy chính là từ bỏ, vừa lúc đừng lãng phí.
Lý Kỳ ực một cái cạn nốt chút còn lại, thấy trên mặt Tần phu nhân lại xuất hiện vẻ giận dữ, khẩn trương nói:
– Nói Quách Tĩnh tây chinh trở về… . .
Bởi vì chỉ còn lại vài hồi nữa, hơn nữa mỗi người ngồi đây đều là tài nữ, cũngkhông sợ mệt Phong Nghi Nô. Có thể thay nhau viết. Vì thế, Lý Kỳ một hơi kể xong rồi còn dư lại bốn hồi.
Không nghe không sao, giờ nghe rồi, lại nghe xong nữa, trong lòng chúng nữ lại rất cảm mất mát. Tần phu nhân cảm khái nói:
– Thật sự là không rõ, ‘Đệ nhất thiên hạ’ này chỉ là là bốn chữ mà thôi, vì sao những người đó liều mạng cũng muốn tranh đoạt cái danh hào này.
Lý Kỳ cười dài nói:
– Phu nhân, vậy ngươi chẳng phải là thích Lão Ngoan Đồng nhất?
– Lão Ngoan Đồng mặc dù không có tâm danh lợi, nhưng làm người điên điên khùng khùng, tranh cãi nhau, ta cũng không thích, Quách Tĩnh quá mức chấp nhất, Hoàng Dung lại rất nghịch ngợm, hơn nữa làm việc rất có phong cách của cha, ta vẫntương đối thưởng thức Quách mẫu.
Tần phu nhân lắc đầu nói.
Phong Nghi Nô nói:
– Ta lại cảm thấy Lão Ngoan Đồng rất tốt, toàn bộ chuyện xưa chỉ có ông ta chưa bao giờ có ý muốn hại người, Hoàng Dược Sư còn như thế đối với ông ta, ông ta đều có thể cười trừ, khí lượng này không một người có thể bằng, thực làm cho người ta kính nể. Mặc dù có chút điên điên khùng khùng, nhưng ai kêu ông ta gọi là Lão Ngoan Đồng chứ!
Lý Kỳ ha hả nói:
– Muội nói cũng không sai, nhưng ta cho rằng muội sẽ thích Bao Tích Nhược.
Phong Nghi Nô thẹn thùng cười, nói:- Hiện tại muội đối với Bao Tích Nhược chỉ có thông cảm.
Ý lời này, chỉ có trong lòng Lý Kỳ biết rõ.
Quý Hồng Nô nói:
– Muội thật thích Bao Tích Nhược đấy.
– Vì sao?
– Bởi vì nàng tâm địa thiện lương a! Chỉ có điều không nên lấy oán trả ơn Vương gia, nhưng nếu người nọ là một người tốt mà nói, đây chẳng phải là thấy chết mà không cứu, vậy làm như thế nào được.
Lý Kỳ gật đầu cười nói:- Muội nói cũng đúng.
Da Luật Cốt Dục nói:
– Ta vẫn tương đối thích Quách Tĩnh, tiểu tiết còn có thể, đại tiết không mất, vì bảo vệ quốc gia, không tiếc quân pháp bất vị thân, đặc biệt cuối cùng y nói lời kia đối với Hoàng đế Mông quốc, thật sự là làm người ta kính nể không ngừng, nam nhi phải làm như thế.
Lý Kỳ gật gật đầu, lý giải rất sâu, lại nhìn hướng Lý Sư Sư. Lý Sư Sư khẽ mỉm cười, nói:
– Ta thích Hoàng Dung, không có vì cái gì.
Lý Kỳ cười, nghĩ thầm rằng, nếu là Thất nương ở đây, chỉ sợ nàng cũng sẽ ưa Hoàng Dung.Tần phu nhân đột nhiên hỏi:
– Đúng rồi, Mục Niệm Từ cuối cùng như thế nào?
Mục Niệm Từ có thể nói là một nhân vật vô cùng bi kịch trong xạ điêu, hơn nữa lại là một nữ nhân, thế cho nên Tần phu nhân có cảm xúc rất sâu đối với đoạn tình cảm này của nàng và Dương Khang a.
Lý Kỳ nao nao, nói:
– Ôi, đã quên còn có một đoạn chưa kể.
Vì thế lại vội vàng đem đoạn Quách Tĩnh gặp được Mục Niệm Từ kia kể ra. Sau khi nói đến Dương Quá, hắn không khỏi ha hả cười nói:
– Dương Quá này chính là nhân vật chính của bộ hai.
– Còn có bộ hai?Chúng nữ cùng kêu lên nói.
Đổ mồ hôi! Nói lỡ miệng, tuy nhiên cũng tốt, hiện giờ Tuần san Đại Tống Thời đại tuy rằng đã có thanh danh bên ngoài, nhưng còn không tính ổn định, còn phải lợi dụng chuyện xưa hấp dẫn ánh mắt khách hàng. Nay Tuần san Đại Tống Thời đại là lợi khí lớn nhất trong tay ta, quyết không thể xuất hiện bất kỳ sai sót nào.
Nghĩ đến đây, Lý Kỳ khẽ mỉm cười, nói:
– Đương nhiên, chuyện xưa của Quách Tĩnh và Hoàng Dung sao có thể có thể dừng ở đây, kỳ thật bộ 2 ta đã cấu tứ hoàn thành, liền tên là “Thần Điêu Hiệp Lữ“.
Chúng nữ sau khi nghe xong, loại tình cảm mất mát hồi nãy không còn sót lại chút gì. Quý Hồng Nô khẩn khoản nói:
– Đại ca, huynh lại kể một chút đi.- Nhưng —
Lý Sư Sư vội hỏi:
– Kể một chút là được rồi, khiến trong lòng chúng ta có cái chờ đợi cũng tốt.
Phong Nghi Nô cũng nói:
– Cầu xin huynh, lại kể một hồi đi.
Lý Kỳ thịnh tình không thể chối từ, gật đầu nói:
– Được rồi, ta liền kể đoạn mở đầu vậy.
Trong lòng lại nghĩ, Dương Quá a Dương Quá, ngươi thật đúng là hạnh phúc, không ngờ có thể uống hộp sữa bột lần đầu trên đời sản xuất ra.
Nhưng vừa vặn mới kể phần mở đầu, sắc mặt chúng nữ liền xuất hiện một tiabiến đổi, dù sao hồi thứ nhất của Thần Điêu Hiệp Lữ này chính là do “Tình” mà mở ra đấy. Lý Sư Sư thì thào tự nói nói:
– Hỏi thế gian tình ái là chi, mà đôi lứa thề nguyền sống chết.
Phong Nghi Nô mặc dù là lần thứ hai nghe đến câu thơ này rồi, nhưng cũng không tránh được tràn đầy cảm xúc. Quý Hồng Nô, Tần phu nhân thì càng thêm không cần phải nói rồi.
Lý Kỳ liếc mắt nhìn quét chúng nữ một cái, trong lòng rùng mình, sai lầm rồi, sai lầm rồi, ôi, ta làm vậy không phải tự mình đánh vào mình mặt sao. Dương Quá kia thâm tình như vậy, tuy rằng không ít nữ tử mỹ mạo thích y, nhưng y độc yêu một mình Tiểu Long Nữ, thâm tình khiến vô số nam nhân xấu hổ, thật có thể nói là vừa gặp Dương Quá, lầm cả đời. Lão tử mặc dù không có bụng đói ăn quàng, thà giếtlầm, chớ buông tha, mà dù sao có tới bốn người vợ a, nếu chẳng may các nàng đọc xong cuốn sách này, đều thích Dương Quá, ta đây nên làm cái gì bây giờ? Chết tiệt, sớm biết như thế, nên kể Vi Tiểu Bảo rồi, nói vậy, nói không chừng các nàng còn có thể lại cho ta ba cái danh ngạch, khoản mua bán này thật sự là thiệt thòi lớn rồi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.