Lão Đại Là Nữ Lang

Chương 35: Cao nhân


Tôi tớ của Phó giađãđưa kiệu xe tới đón, chờ sẵn ở ở bến tàu.
Phó Vân Chươngđãtừngđihọc ở phủ Võ Xương, mấy năm trước yđãmuamộttòa nhànhỏở gần phố Cống Viện, giờ ykhônghay tới đó nữa nênđãđểmộtnửa cho những học sinh quen biết thuê.
Phố Cống Viện ở ngay gần trường thi, đất đai đắt đỏ, ở quê muamộttòa nhà lớn ba mươi mấy gian cũng chỉ cầnmộttrăm lượng bạc, nhà của Phó Vân Chương ở đâyđãhơn tám trăm hai. Nhàtrênphố Cống Viện đều như vậy,mộtnửa để ở,mộtnửa cho học sinhđithi thuê.
Tiền thuê nhà cũngkhôngphải là thấp, mỗi thángmộtlượng bạc,khôngbao gồm tiền ăn, nhưng những học sinh có thểđithuê nhà đều là người có tiền lại hào phóng,khôngtiếc mấy đồng tiền này. Đại đa số học sinhsẽở nhờ trong chùa miếu đạo quan, như thế tiết kiệm được tiền thuê, lại còn được tiếp đón ân cần.
Phó tứ lão gia cũng thường lui tới phủ Võ Xương nên cũng có chỗ nghỉ, chỉ có điềukhôngở phố Cống Viện.
“Biết phố Đại Triềukhông? Nhà chúng ta ở phố Đại Triều.”
Phó tứ lão gia cườinói, mặt lộ vẻ tự hào.
Phó Vân Khải và Phó Vân Khái sáng mắt bừng phấn khích, tưởng như nhảy lên đến nơi, “Có thể nhìn thấy Vương thành phảikhôngạ?”
Từ khi khai quốc, Thái Tổđãhọc được bài học “Chủ nhược thần cường” (vua yếu triều thần mạnh) của triều trước nênđãphong vương phân đất cho con cháu. Những phiên vương này có thể nắm binh quyền ở đất phong. Thái Tổ hy vọng có thể củng cố hoàng quyền, phòng ngừa quyền thần đoạt quyền, chống giặc ngoại xâm.
Phân đất phong vương vốn là để bảo vệ cho hoàng quyền của hoàng đế nhưng thế lực của phiên vương quá lớnthìngược lại,sẽgây áp lực lên hoàng quyền.
Sau đó, Thành Tổ, vốn là phiên vương, lại đoạt ngôi vị hoàng đế từ tay cháu gọi mình là chú, áp dụng sách lược vỗ về phiên vương, dần dần làm suy yếu thế lực của họ. Từ đó về sau, phiên vươngkhôngđược can dự vào việc triều chính, cũngkhôngthể can thiệp vào hệ thống chính trị ở địa phương,khôngđược kết giao với các đại thần.
Phiên vươngkhôngcó thực quyền, tuy giàu sang phú quý, sống cuộc sống xa hoa nhưng lạikhôngthể bước ra khỏi đất phongmộtbước.
Năm Hoằng Ngộ thứ mười bốn, con trai thứ sáu của Thái Tổ được phân tới Võ Xương. Sở Vương phủ nằm dưới dãy Xà Sơn, tựa bắc nhìn nam, cột đỏ ngói màu, rường cột chạm trổ, rộng chừng hai dặm, dài chừng bốn dặm, gần như chiếmmộtnửa chủ thành.
Chùa chiền, miếu mạo, đạo quan, các nha môn trong phủ đều xây xung quanh Sở Vương phủ.
Quan lại ở Võ Xương, Hán Khẩu, Hán Dương, Giang Hạ về lý thuyết là dưới quyền Sở Vương phủ, nhưng thực chất là vâng mệnh triều đình. Ai cũng biết quan viên tới Võ Xương nhậm chức đều gánh thêm trọng trách giám sát Sở Vương, tuy nhiên điều này cũngkhôngcó nghĩa là Sở Vương phải khom lưng cúi gối.trênthực tế, Sở Vương vẫn cứ là “vua” ở phủ Võ Xương, các tộc lớn trong vùng này cơ bản đều con cháu những quan lại từng nhiều đời phò tá Sở Vương.
Phố Đại Triều đối diện với Sở Vương phủ, có thể nhìn thấy tường thành và các tòa nhà lớn của Sở Vương phủ.
Sở Vương phủ có tường thành bằng đá, sơn son thiếp vàng uy nghiêm hùng tráng chẳng khác gì cung điện, dân địa phương chưa từng tới kinh sư, chưa nhìn thấy Tử Cấm Thành cũng đoán chừng nơi ấy chắc cũng giống như Vương phủ mà thôi, bởi thế ngầm gọi Vương phủ là Vương thành.
Phố Đại Triều ở ngay đối diện Sở Vương phủ đấy!
“Đương nhiên là có thể nhìn thấy Vương thành rồi, mai đưa mấy đứađiQuảng Phụ Truân, có khi còn có thể thấy quân sĩ luyện binh.”
Phó tứ lão gianóixong, thấy cháu trai và con traiđãkích động tới mứcnóinăng tía lia, vỗ vai hai đứa, dặn dò: “Ở đây là phủ thành, khác với khi ở trong huyện. Đừng có chạy lung tung. Vương thành canh phòng nghiêm ngặt, để vệ binh Vương phủ tóm được cũngkhônghay ho gì đâu!”
Phó Vân Khải và Phó Vân Thái tuy cònnhỏnhưngđãbiết kính sợ hoàng quyền, sợ hơn cả sợ thầy giáo và người lớn trong nhà, hơn nữa bịsựnáo nhiệt đông đúc ở phủ thành làm cho choáng ngợp nên hai đứa cũngkhôngdám nghịch ngợm, ngoan ngoãn đáp lời, “Hiểu rồi ạ.”
thậtsựvô cùng ngoan ngoãn.
Bên kia, Phó Vân Chương xuống thuyền xong lên xe ngựa luôn, tựa đầu vào gối ngủ thiếpđi, mặt tái nhợt, có vẻ như còn chưa tỉnh rượu.
Phó Vânanhnghĩ ngợimộtlát,khôngđánh thức y, xin phép Phó tứ lão gia rồi cùng y về phố Cống Viện.
Phó tứ lão gia dặn dò nàng mấy câu, sai Vương thúc, Vương thẩmđitheo nàng, còn mìnhthìđưa Phó Nguyệt, Phó Quế, Phó Vân Khải và Phó Vân Thái sang phố Đại Triều.
Trong thành sông ngòi chằng chịt, cáchmộtđoạn đường lại gặpmộtkhúc sông, bến đò, thềm đá, nhân dân trong thành đa phần sống ven sông, phồn hoa tập nập. Người dân chủ yếuđilại bằng thuyền,điđường sôngkhôngchỉ nhanh hơn đường núi, còn tiết kiệm chi phí.
Tuy vậy, nếuđithuyềnsẽkhôngtránh khỏi việc phải lên bờ đổi xe đổi kiệu, như thế quá vất vả, Phó Vânanhthấy Phó Vân Chươngđãrã rời, mắt thâm quầng nênkhôngmuốn gọi y dậy, dứt khoát sai Liên Xácđivòng đường xa tới phố Cống Viện.
Phố xá bên trong thành được xây dựng thẳng thớm rộng rãi, lát gạch vuông màu xanh. Để thuận lợi cho việc thoát nước, đường xây cao ở giữa, hai bên có lan can bằng đá, ngườiđibộkhôngđượcđiở giữa đường, chỉ có thểđinép vào hai bên lề đường, nhường đường cho xe ngựa và kiệu.
Móng ngựa đậptrênmặt đường lộc cộc, thi thoảng vang lên tiếng kẽo kẹt của bánh xe nghiến lên mặt đường.
Hai bên đường cửa hàng cửa hiệu san sát, thương nhân người nam kẻ bắc đều tề tựu về đây, hàng hóa từ khắp trời năm biển bắc cũng cuồn cuộn theo những con thuyền đổ về nơi này, thông qua trao đổi buôn bán giữa các thương nhân để tỏađinhững nơi khác trong cả nước.
Đủ thứ đồ, son phấn Hàng Châu, tạp hóa Tứ Xuyên, mứt hoa quả đủ vị Phúc Quảng, các loại hàng hóa quý hiếm từ Tây Dương, đặc sản Nam – Bắc Trực Lệ, cái gì cũng có, rực rỡ muôn màu.
Vương thúc thường ra ngoài làm ăn với Phó tứ lão gia nên từ bên ngoàn màn xe tỉ mỉ giới thiệu về phủ Võ Xương cho Phó Vânanh.
Nghề đóng thuyền, luyện kim, đúc đồng và làm đồ sứ ở đây phát triển. Những người làm đồ sứ chủ yếu tập trung ở ven hồ Lương Tử và hồ Phủ Đầu, nổi tiếng nhất với sản phẩm sứ men xanh, nước men trong sáng, ôn nhuận như ngọc, nổi tiếng xa gần, thậm chí còn được bánđitận Tây Dương. Các cửa hàng trong thành chủ yếu bán hàng hóa từ nơi khác chuyển đến, từ bắc chí nam đều có cả. Xưởng ép dầu, phường nhuộm, hầm ủ rượu ở phía tây thành, các điểm tập trung mua bán trâu, lợn, dê, ngựa, gà vịtkhôngsạchsẽnênđãbị dời hết ra ngoại thành.
Chủ thành được xây dựngtrênmộtvùng sông nước, những hồ nước lớnnhỏnhư những viên ngọc được khảm chi chít lên toàn bộ thành, điểm xuyết bằng những bóng núi xanh, chia chủ thành thành những thị trấn nhonhỏ.trênnúi, cây mọc san sát, chủ yếu là thông, xen kẽ là đủ loại mai, trúc, ngô đồng, bách, đào, mận.
Khi ánh mặt trời tháng ba trải khắp là lúc hoa đàotrênnúi nở rộ, cánh đào rơi xuống hồ nước trong xanh, tạo thành khung cảnh lộng lẫy. Tới hè, trong núi mát mẻ, tùng bách rợp bóng, nước suối ngọt lành mát lạnh, những gia đình quan lại giàu có có biệt việntrênnúi thường tới đó nghỉ mát.
Phó Vânanhvénmộtgóc màn xe, nhìn ra bên ngoài, cảnh dân cư phía đông đúc giàu có nàykhôngkhỏi khiến nàng nhớ tới kinh sư ở phía bắc.
Trước cửa hàng ồn ào náo nhiệt, có ngườinóigiọng Bắc Kinh, giọng Tô Bạch, có người lạinóitiếng địa phương Phúc Kiến, Lưỡng Quảng.
Đương nhiên, nghe thấy nhiều nhất vẫn là giọng phủ Võ Xương và các loại tiếng địa phương Hồ Quảng.
Vânanhcó thểnóigiọng Hồ Quảng và giọng miền Bắc, giọng Tô Bạch nàng cũng có thể vừa nghe vừa đoán nhưng tiếng địa phương Phúc Kiến và Lưỡng Quảng nàng có nghe cũngkhônghiểu gì.
Tuy vậy ngôn ngữkhôngphải là rào cản ở đây, tiểu thương có thể dùng tiếng địa phương thao thao bất tuyệt, trao đổi hàng hóa với nhaumộtcách thuận lợi vìđãcó người trung gian phiên dịch.
Phương Tuế và Chu Viêm bên ngoàiđangmải mê nhìn ngắm xung quanh, nhìn thế nào cũng chưa đủ, cái này cũng lạ, cái kia cũng chưa thấy bao giờ, đến kiểu tóc và quần áo của những người phụ nữ ở phủ Võ Xương cũng khác biệt, họ nàođãbắt gặp lần nào.
Tới phố Cống Viện, Liên Xác xuống xe gõ cửa.
Người gác cổng mở cửa, tươi cười chào đón, “Đồ ănđãchuẩn bị xong, quan nhân chắc mệt mỏi rồi.” Người nọ trước đây từng gặp Phó Dung, nay thấy Phó Vânanhcũng theo tiêu chuẩn đó, cung kính hành lễ với nàng, “Ngũ tiểu thư.”
“Đưa nhị ca về phòng nghỉ ngơi trướcđã.”
Phó Vânanhhơi cau mày. Rốt cuộc tối qua Phó Vân Chươngđãuống bao nhiêu rượu? Đếnđicũngkhôngđinổi, phải có Liên Xác đỡ.
Người khác cổng vộinói: “Trong phòng có chuẩn bị nước tắm rồi ạ.”
Loạn lênmộthồi, cuối cùng ai cũng về phòng nấy.
Phó Vânanhrửa mặt, thaymộtbộ đồ mới ngồi đọc sách bên cửa sổ.
Bỗng có tiếng cườinóivang lên từ phía tường viện đằng sau, đến chim chóc trong bụi cây cũng giật mình đập cánh bay bên, làm hoa lá rụng lả tả.
Phương Tuế ra ngoài hỏi thămmộtchút rồi nhanh chóng quay lại: “Mấy vị tướng côngđangtrọ ở đây nghenóinhị thiếu gia tới nên cùng nhau sang thăm.”
Phó Vân Chươngkhôngthiếu tiền, lý do y cho những người này thuê phòng thực ra là để giúp đỡ bạn học trong trường, do vậy tiền thuê nhà rất thấp lại còn có người hầu kẻ hạ giúp đỡ bọn họ chuyện bếp núc giặt giũ. Mấy người kia rất cảm kíchsựgiúp đỡ của y nên mỗi lần y tớ đây, họ lại lập tức tới chào hỏi.
Quen biết càng lâu, Phó Vânanhcàng hiểurõvề Phó Vân Chương, bề ngoàithìcó vẻ như ykhôngthèm để ý mấy chuyện xã giao nhưng thực ra những chuyện lung lạc nhân tâm như thế này đối với yđãtrở thành thói quen,khôngcần để ý cũng làm được.
Khổng tú tài toàn tâm toàn ý với y, những người ở đây cũng thế, ykhôngở phủ Võ Xương nhưng chỉ cần ở phủ Võ Xương có động tĩnh gì, những người nàysẽchủ động để ý giúp y.
Thảo nào y chỉ làmộtcử nhân nhưng lại có thể dễ dàng đưa văn thơ của mình tớitrênbàn của Đề đốc Học chính Diêu Văn Đạt.
Phó Vânanhthất thầnmộtlát, nha hoàn bưngmộthộp đựng đồ ăn vào phòng, tiếng bước chânnhẹnhàng khiến nàng bừng tỉnh, “Ngũ tiểu thư, thiếu gia bảo tiểu thư dùng bữa trước, ăn xong thiếu gia đưa tiểu thưđiTrường Xuân Quan.”
Trường Xuân Quan?
Nàng ngẩn ra rồi bật cười.
Y muốn đưa nàngđiđoán mệnh hay là trừ tà đây?
Nàng bảo Phương Thuế chuẩn bị giày và dù lụa. Ăn xong, nàng thaymộtbộ váy áo khác. Tuytrênnúisẽrâm mát hơn nhưng ngày nóng như thế này leo lên núi vẫnsẽtoát mồ hôi, cần chọnmộtbộ quần áo thoáng mátmộtchút.
Phó Vân Chương tiễn mấy vị tướng công ra về rồi mới sang gặp nàng. Mặt y tuy vẫn hơi nhợt nhạt nhưng tinh thầnđãkhá hơn nhiều, gương mặt thanh tuấn mang nụ cười ôn hòa,trênngười mặcmộtđạo bào màu nguyệt bạch thêu hoa văn chìm, eo đeo thắt lưng, tóc buộc nho khăn, trong tay cầmmộtcây quạt xếp.
“đãthoa thuốc mỡ chưa?”
Y thấy Phó Vânanhăn mặc chỉnh tề, đầu đội mũ sa (mũ có che mặt), chânđigiàynhẹthìgật đầu, quay qua hỏi Vương thẩm.
Vương thẩm đáp, “Thoa rồi ạ.”
trênnúiâmu, nhiều muỗi, ngay cả ban ngày cũng nhiều muỗi,đilên núi màkhôngthoa thuốc mỡ phòng côn trùngthìchắc chắn bị đốt cho mẩn ngứa đầy người.
“Cầmđinày,trênnúi nhiều côn trùng.”
Phó Vân Chương lấy từ trong tay áo rộng ramộtcây quạt xếp nan trúc đưa cho Phó Vânanh.
“Cảm ơn nhị ca.”
Phó Vânanhmở quạt xếp ra xem,trênmặt quạt trốngkhông.
“Thích cái gìthìtự vẽ cái đó vào, đề mấy chữ cũng được.”
Phó Vân Chương phe phẩy chiếc quạt, cườinói.
Phó Vânanhgật đầu, ánh mắt hướng về chiếc quạttrêntay y,trênquạt vẽ mấy cây trúc, thẳng tắp tinh tế nhưng đường nét lại quá nhu hòa. Nàng hỏi: “Nhị ca, huynh vẽ à?”
Phó Vân Chương nhướn mày, mở quạt ra nhìnmộtlát rồi thở dài, “Chẳng có việc gì nên vẽ cho vui thôi.”
Triệu sư gia thườngnóiPhó Vân Chương vẽ tranhkhôngtốt, chữ y viết cũngkhôngđẹp lắm. Nhưng nếu y viếtmộtcách nghiêm túc cẩn thậnthìvẫn có thể viết đẹp… Ykhôngphải là người lười nhác, nếu chịu khó kiên trì luyện tậpthìcũng chưa chắckhôngthể trở thànhmộtngười viết chữ đẹp.
Vậy tại sao y lại dừng bước?
Phó Vânanhkhôngnỡ làm Phó Vân Chương buồn nên khẽ cườinói: “mộtcây quạt cũng chưa đủ cho muội vẽ đâu.”
“Biết vòi vĩnh nhị ca rồi đấy hả?” Phó Vân Chương phấn chấn lại tinh thần, nhướn mày mỉm cười, lấy chiếc quạt trong tay gõnhẹlên đầu nàng, “Đợi muội vẽ đẹpthìnóisau nhé.”
Phó Vânanhcười, lúm đồng tiền bên má lạihiệnlên trong thoáng chốc.
Haianhemkhôngđixe ngựa, mỗi người cưỡimộtcon lừa, dẫn người hầu kẻ hạ nha hoàn bà tửđibộ theo sau, rời khỏi phố Cống Viện,đivề hướng Xà Sơn.
Phủ Võ Xương cómộtngôi tháp nổi tiếng là Hoàng Hạc Lâu, Hoàng Hạc Lâu cấttrênđỉnh Hoàng Hạc. Nghenóinơi đây từ cómộtngôi tửu lâu, thường có tiên nhân đến thổi sáo, những áng mây trắng lững lờ bay lại, bỗngmộtngày con hạc vẽtrêntường tửu lâu hóa thành tiên hạc, tiên nhânnhẹnhàng cưỡi lên tiên hạc ngao du sơn thủy. Người đời sau tưởng nhớ tiên nhân mà dựng lênmộttháp cao gọi là Hoàng Hạc Lâu.
Câu chuyện về tiên nhân nọ chỉ là hư cấu, Hoàng Hạc Lâu ban đầu được xây dựng với mục địch quânsự, để quan sát quân tình từ xa, sau này quan lại, quý nhân lui tới nhiều, người làm ăn, lữ khách phương xa tới thường mở tiệc tiễn bạn bè tại đây, nơi này dần trở thành danh lam thắng cảnh.
Trường Xuân Quan cách Hoàng Hạc Lâukhôngxa, Trường Xuân Quan ở lưng chừng núi còn Hoàng Hạc Lâu ởtrênđỉnh núi.
Con lừa dừng lại trước Trường Xuân Quan, đạo sĩ trong quan hẳnđãbiết Phó Vân Chương từ trước, sau khinóichuyện vài câu liền đưa bọn họ vào trong.
Đạo quan ở thế tựa lưng vào núi, toàn bộ xây bằng gạch mộc, chia làm ba phần.
Ở giữa có năm tòa nhà, Linh Quan Điện, Nhị Thần Điện, Thái Thanh Điện, Cổ Thần Đàn, Cổ Tiên Nông Đàn, nối giữa hai đàn là Địa Bộ Thiên Cơ và Hội Tiên Cầu.
Phía bên phải là Thập Phương Đường, Kinh Đường, Đại Khách Đường, Công Đức Từ, Đại Sĩ Các và Tàng Kinh Các.
Phía bên trái là Trai Đường, Liêu Đường, Khâu Tổ Điện, Phương Trượng Đường, Thế Phổ Đường, Thuần Dương Từ.
Phó Vân Chương nắm tay dẫn Phó Vânanhvào bên trong, thi thoảng quay quanóichuyện với đạo sĩ, có vẻđãrất quen thuộc với đườngđilối lại trong đạo quan.
Chẳng lẽ nhị ca từng làm đạo sĩ rồi à?
Phó Vânanhngẩng đầu nhìn xung quanh, trong viện có mấy chục chiếc cọc gỗ cao thấp khác nhau, mấy cái trùm khăn, có mấy tiểu đạo sĩ mặc vảiđanggiẫmtrêncọc gỗ luyện quyền.
trênbãi đất trống, chừng hai mươi tiểu đạo sĩ hàng ngũ chỉnh tềđangluyện kiếm, xoạtmộttiếng, các đạo sĩ đồng loạt rút kiếm, bóng kiếm loang loáng rất có khí thế.
Họđiquamộtlốinhỏrất dài, dừng lại trướcmộtsân rộng.
Trong viện trống trải, chỉ cómộtcây cổ thụ, vỏ cây đen sì, tán cây trụi lủi, nhìn mãikhôngra đây là cây gì.
Phó Vân Chương gõ cửa.
“Vàođi.”
Bên trong vang lênmộtgiọng già nua.
Phó Vân Chương cúi đầu, nhìn Phó Vânanh, chậm rãi buông tay nàng ra, đẩy nàngđivào, “Nhị ca ở đây chờ muội, đạo trưởng bên trong là người quen của nhị ca, đừng sợ nhé.”
Phó Vânanhgật đầu, vângmộttiếng rồi vàomộtmình bước vào trong.
Màn trúc được vén lênmộtnửa, ánh nắng chiếu xuyên qua hành lang, rọi vàomộtlão giảđangngồi xếp bằng trước đình.
Lão giả đầu đội khăn lưới, người mặc đạo bào bằng vải thô nhưngkhôngtạo cho người ta cảm giác thanh cao lãnh đạm như các đạo sĩ bình thường, ngược lại khuôn mặt với nụ cười hiền từ lại làm cho người ta gợi nhớ đến những vị hòa thượng già trong chùa.
“Đạo trưởng hữu lễ.”
Phó Vânanhchậm rãi bước tới bên hành lang, làmmộtlễ tục gia với lão giả.
Lão giả giơ tay, ý bảo nàng ngồitrênđệm hương bồ đối diện với mình.
Phó Vânanhbước lên thềm đá, ngồi xuống.
“Duỗi tay ra.”
Lão giảnói.
Nàng vươn tay.
Lão giả ấn ngón taytrêncổ tay nàng, trầm ngâmmộthồi lâu, mỉm cườinói: “khôngsao, ngươi có thể ra ngoài.”
Thế này là xong rồi.
Phó Vânanhngơ ngác nhưng cũngkhônghỏi nhiều, đứng dậy đáp lễ rồi từ từ ra khỏi sân.
Mặt trời chói chang, ve ngân từng đợt, gió từ bên ngoài thổi vào, lão giả ngồi ngay ngắn trước đình, chăm chú nhìn theo bước chân thong dong của nàng, khẽ gật đầu.
Phó Vân Chương vẫn ở ngoài viện chờ Phó Vânanh, thấy nàng ra sớm như vậy cũng có vẻ rất kinh ngạc.
“Vân Chương, ngươi vào đây.”
Y còn chưa kịp hỏi gì, lão giảđãlên tiếng gọi tên y.
“Qua bên kia hành lang ngồi chờ ta, tasẽqua ngay.”
Phó Vân Chương chỉ về phía hành lang, nơi ấy râm mát rợp bóng, mát mẻ yên tĩnh,
Phó Vânanhvângmộttiếng, nhìn theo Phó Vân Chươngđivào.
oOo
​”Sao rồi ạ?”
Phó Vân Chương bước tới hành lang, vén áo bào ngồi xuống, hỏi.
Lão giảkhôngcười nữa, hừnhẹmộttiếng, quay mặtđi,khôngthèm nhìn y, “Ta thấy nàng còn khá hơn ngươi.”
Phó Vân Chương mỉm cười,khôngnóigì.
Lão giả đợimộtlúc lâu, thấy ykhôngnóilời nào liền quay mặt lãi, nhìn ynói: “Được rồi,khôngđánh đố ngươi nữa. Nàng trước kia dường như từng trải quamộtlần bệnh nặng tới cửu tử nhất sinh, được cái giờ mạch tượngđãvững vàng, khí huyết dồi dào, chỉ cần chăm sóc cho tốt, tuykhôngthể chắc chắnsẽsống lâu trăm tuổi nhưng mấy chục nămthìkhôngthành vấn đề.”
“Nàngthậtsựđãtừng bị bệnh nặng.” Phó Vân Chương lẩm bẩm, ánh mắt hơi tối lại như thểđangsuy tư điều gì.
“Tanóinàng khá hơn ngươi,khôngphải ý đơn giản là như thế.” Mắt lão giả sáng lấp lánh,nói, “Đôi mắt của nàng rất trong sáng,khôngphải loại trong sáng vì chưa trải nghiệm nhiều mà là trong lòngđãsáng tỏ nhưng vẫn trong sáng như cũ, tuy là tảo tuệ nhưng cũngkhôngquá u ám, chỉ là hơi cố chấp thôi, ngươikhôngcần quá lo lắng, nàngsẽkhônggiẫm lên vết xe đổ của ngươi. So với ngươi, người ta biết cách buông bỏ hơn nhiều…”
Những sầu lo trong bao ngày qua chợt tan thành mây khói, Phó Vân Chương mỉm cười, “Vậy là tốt rồi.”
Giónhẹnhàng thổi qua, đưa tới làn hương thanh khiết thấm vào tâm can, đều là mùi hương của các loại hoa cỏ lấy từtrênnúi xuông, các đạo sĩ cũngkhôngchăm sóc tỉ mỉ, cứ để tự nhiên như vậy mà dây leođãbò kín tường viện.
“Ngươithậtsựkhôngnghĩ tới chuyện trở thành môn hạ của ta sao?” Lão giả đột nhiên tiến đến cạnh Phó Vân Chương, đụng vào cánh tayhắn, khuôn mặt hiền hòa đối diện với Phó Vânanhkhi nãyđãhoàn toàn biến mất, tưởng nhưđãtrở thànhmộtngười khác, mắt láo liên nhìn đầy gian xảo, “Ta có thể dạy ngươi cách kéo dài tuổi thọ.”
Phó Vân Chương liếc nhìn lão giả, lắc đầu, đứng dậy chào từ biệt, “Những linh đan diệu dược vô cùng kì diệu của ngài, tiểu tửkhôngcó phúc được dùng, xin ngài cứ giữ lại cho Sở Vươngđi.”
Lão giả bĩu môn, nhìn yđira ngoài, lầm bầm vẻkhôngphục, “Sớm muộn gì cũng có ngày ngươi phải cúi đầu trước ta thôi.”
oOo
​Gió lùa qua hành lang đưa tớimộtluồngkhôngkhí mát mẻ.
Phó Vânanhtựa vào hành lang,mộttay chống cằm, chăm chú nhìn về phía các tiểu đạo sĩđangluyện kiếm.
Gió thổi lung lay cành bách, rì rào tựa tiếng mưa rơi.
Bỗng có tiếng sột soạt,mộtthứâmthanh vừa khẽ khàng tinh tế, vừa thong thả mềm dẻo đập vào tai nàng.
Nàng sợ hãi đột ngột đứng dậy.
âmthanh này rất quen.
đãbao lần giữa đêm khuya thanh vắng nàngđãgiật mình tỉnh dậy trong thứâmthanh này.
Đó là tiếng lên dây cung, dây cungđãkéo căng.
Lời tác giả:
Cấu trúc bên trong Trường Xuân Quan tham khải tài liệu thực tế.
Phủ Võ Xương là cóthậtnhưng câu chuyện này là hư cấu, trong đósẽcó thêm nội dung hư cấu, khoa trương, có thểkhônggiống vớihiệnthực.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.